Review Phim

‘Lôi Báo’ – Hư vinh của một siêu anh hùng

‘Lôi Báo’ mở màn với kiểu tình huống “Hồn Trương Ba, Da Hàng Thịt” nhưng ẩn sâu bên trong là những lớp lang ý nghĩa về cách định danh một người hùng.

Victor Vũ tốn gần 2 năm cho bộ phim ‘Lôi Báo’, anh đã trộn lẫn hai thể loại mà trước đó chưa có nhiều cơ hội thử nghiệm là: “siêu anh hùng” và “phim gia đình”. Thể loại phim siêu anh hùng thường được chuyển thể từ comic hoặc tiểu thuyết nhưng kịch bản của ‘Lôi Báo’ là kịch bản gốc, nó có những ưu điểm và khuyết điểm riêng.

Sự hình thành “Anh hùng thị xã”

Mọi chuyện bắt đầu với một gia đình nhỏ của một họa sĩ truyện tranh tên là Tâm, nhưng anh ta bất ngờ nhận tin mình bị ung thư phổi. Người bạn thân thiết của gia đình này là chú Mã, ông có thể ghép đổi đầu và thân của hai người khác nhau để cứu sống Tâm. Tình cờ, họ phát hiện một cái xác mới chết, có quá trình trao đổi phù hợp với Tâm. Cuộc phẫu thuật thành công, Tâm không chỉ sống sót mà còn có thể lực cường tráng như một siêu anh hùng.

Trước ca phẫu thật ghép thân đổi đầu, Tâm đã nuôi ước mơ “Lôi Báo” suốt 6 năm ròng, đó là tên tác phẩm truyện tranh của anh ta. Nhưng sau khi hồi sinh, khả năng vẽ của Tâm chưa hoàn toàn hồi phục. Kỳ lạ thay, anh thích vận động, giỏi võ thuật. Có thể đó là do Nghĩa, người đã chết mà Tâm mượn thân thể, là một người quen ưa hành động, quen đánh bốc.

Nhưng “Anh hùng thị xã” không phải phần tính cách của Nghĩa, mà là của Tâm, một người đã sống trong một giấc mộng kéo dài 6 năm. Nguồn gốc của cái tên “anh hùng thị xã” là báo chí phong tặng cho những lần anh dùng tài nghệ của mình để cứu người dân.

Việc cấy ghép thân xác này là phi pháp, thân phận thật của Nghĩa càng bí ẩn hơn. Đáng lẽ ra Tâm nên giấu kín thể chất siêu cường “mới cấy” của mình thì anh lại phơi bày chúng. Ban đầu, Tâm dùng thể tráng như siêu nhân để cứu người nhưng người dân xung quanh bắt đầu gọi anh là “anh hùng thị xã”, con người tham vọng của anh bắt đầu nhen nhúm.

Tâm coi trọng những trang báo hơn sức khỏe và an nguy của gia đình mình. Đó có phải là Tâm mờ mắt bởi hư vinh hay đó là phần tính cách ngông cuồng mà Nghĩa “trao tặng”?

Mặt khác, độ nổi tiếng (dẫu có tạm thời) của “anh hùng thị xã” phủ lấp một chuỗi sự kiện đáng lưu tâm hơn: những vụ mất tích hàng loạt. Người dân thích xem những tin tức vui hơn các tin buồn. Một siêu anh hùng đáng lý ra nên điều tra tất cả mọi vụ án, chứ không chỉ giải cứu các sự cố có sự chứng kiến của nhiều người. Dĩ nhiên, Tâm chưa có thời gian và không được người thân ủng hộ.

Tuy nửa thời lượng phim lúc đầu dàn trải nội dung nhưng nó khắc họa khá tốt những mâu thuẫn xung quanh một hình tượng anh hùng. Anh ta cứu người và được công nhận là việc tốt nhưng đáng lẽ ra, anh ta nên có một vỏ bọc khác, ít nhất là một chiếc mặt nạ. Đâu phải một fan truyện tranh như Tâm mà lại không hiểu điều này, tất cả là do Tâm ham muốn hư vinh mà thôi.

Hành động chất, kịch bản chặt chẽ nhưng quá nhiều thiếu sót

Nếu như chỉ tập trung bóc tách tâm trạng phức tạp giữa Tâm và Nghĩa, giữa người chồng trong gia đình và người hùng xã hội, giữa một họa sĩ nghèo và một người hùng có tiếng lẫn có miếng, bố cục phim sẽ rõ ràng, có chiều sâu hơn. Nhưng nửa thời lượng sau của ‘Lôi Báo‘ khai thác mảng hành động, võ thuật, rượt đuổi nhiều là chủ yếu.

Với những ai đến với ‘Lôi Báo’ vì đạo diễn hành động Hollywood Vincent Wang và những cú twist bất ngờ làm nên thương hiệu Victor Vũ hẳn sẽ thích thú và trông đợi nửa về sau nhiều hơn. Và quả thật các pha rượt đuổi trong những ngõ ngách phố núi, trận đấu tay đôi giữa Tâm và một mafia (do Quách Ngọc Ngoan thể hiện) hoàn toàn chinh phục khán giả. Nhưng hơi tiếc, các pha hành động đó có thời lượng không đủ ép phê cho khán giả.

Hành động chất nhưng diễn xuất kém của Cường Seven (vai Tâm) là một khuyết điểm nặng nề. Khán giả không cảm được hành vi và thái độ của nhân vật chính thì làm sao nhấp nhổm lo lắng cho anh ta. Cho nên phần hành động của ‘Lôi Báo’ cũng chẳng kịch tích cho cam.

Chưa kể phía phản diện cũng quá đặc sắc. Cả vai chính và vai phản diện đều có nhiều điểm ngợ ngợ giống với đa số bộ phim hành động găng-xtơ khác. Còn ‘Lôi Báo’ có thể loại giả tưởng, siêu anh hùng thì phải đấu với một đối thủ xứng tầm, ngang cơ mới đúng chứ!

Không thể không khen người viết kịch bản thriller cho ‘Lôi Báo‘, mọi chi tiết dù nhỏ dù lớn trong phim đều có những mối liên kết, tăng cường tình huống kịch, nối các nhân vật lại với nhau. Tuy nhiên, mảng thriller và tâm lý của bộ phim này dường như được viết bởi hai người khác nhau, bởi chăng chúng chẳng bổ trợ nhiều cho nhau, mà khiến người xem khó cảm thông được. Ví như các cây bút review phim vẫn nhận định rằng một người thiếu thốn tình thương gia đình như Tâm không thể hành động ích kỉ, trẻ con như hồi đầu phim được.

Người hùng thật sự là ai?

Lôi Báo‘ nhấn mạnh ý nghĩa: người hùng có thể là bất cứ ai trong số mỗi chúng ta và người đó không cần thiết được cả thế giới công nhận mình. Đó có thể là Tâm với chiếc mặt nạ cứu người và không say sưa vào hư vinh.

Hơn hết, đó có thể là người thân trong gia đình mình, những người không cần một lời cảm ơn thành tiếng. Đó có thể là người vợ tảo tần, lo toan mọi thứ trong gia đình của Tâm. Đó có thể là người cha đứng phía sau bí mật bảo vệ con trai.

Câu chuyện về tình gia đình của ‘Lôi Báo‘ có lẽ là một điểm cộng nho nhỏ. Victor Vũ đã tô vẽ nét đẹp này tốt hơn trong tác phẩm tiền nhiệm “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh“. Chí ít, đây cũng là một thành công.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *